Vui.us, Haivl - Hình ảnh hài hước, clip hot nhất.

Có cần không ? một bản chúc thư

để ta lại triệt hạ nhau – lần chót

khi anh ngó xem xét mình, hoảng hốt

khi, quá sâu, phí đã ăn vào vốn trái tim

ba mươi năm, vung vãi âm binh

gã phù thủy tài chưa qua ngọn cỏ



một bản chúc thư dễ làm em xấu hổ

(dù xấu hổ đã trở thành cơm bữa !)

những má hồng môi thắm của mù xa

những giấc mộng bình thường sớm đã phôi pha

em tận hiến, rắc thơm hồn hoa huệ

nên thừa kế chăng ? buổi tàn phiên chợ ế

rồi thụ phong bậc tuẫn đạo : hiền thê ?



đã cuối mùa, đã cạn vốn – ê chề

thốt lời trăn trối bằng mồm một gã hề vô dụng

không làm nhếch nổi một đôi môi tuyệt vọng

sân khấu đời – nhạc tắt, đèn phai

anh nằm phơi chõng chơ thứ xác thân dài

đã xa lắm trời mà cứ chưa gần được đất



cần không em ? một lời tạ lỗi

đã ngập đầu, miệng mở nổi ? xin tha

hai mươi năm dắt tay nhau mà qua

nhịp cầu tử sinh buồn hơn chấu cắn !

cái đất Sài gòn sớm mưa chiều nắng

ta cày bừa sáng sớm đến hoàng hôn

bọn ngựa thời gian nhộn nhịp vó câu dồn

gia tài anh để lại cho em : chén cơm rớm máu

đời tặng cho ta những lằn roi cuồng bạo

gã đàn ông trụ cột – mối ăn luồn

đã gãy dòn miếng vụn tả tơi xương

kiêu hãnh dỏm chống chèo trong lạch nhỏ

bởi sĩ diện hãm mình nơi khốn khó

gã đàn ông tuổi chó, chỉ nhe răng

điệu trần gian, ư ử khúc bất cần

đuôi cụp giữa hai chân, nằm thở dốc



như thế đấy, một đời anh, tội nghiệt !

trườn lăn, bò lê, bùn đất ngại gì danh

hấp háy trời, thăm thẳm vạt mây xanh

tự an ủy, mấy dòng thơ – cứu rỗi

tự chống chế, một rẻo hồn : thi sỡi

mê hoặc mình, ma mỵ khắp người dưng



phút giây này, cứ tạm gọi : linh thiêng

bản di chúc, phần em : tuyệt vọng

còn chút xíu họa chăng nào : hy vọng

dành cho con, hai đứa, rủi may

đem thân mỏng manh vào bát ngát gầm trời

tự bươn chải, chọn đất lành, chim đậu

cũng phù sinh, cái phận người tạm trú

nghĩ tận cùng, tiềm tiệm chuyện nên, hư

với nhân gian, xí xóa chuyện thương, thù

giấc hồ điệp nhập nhằng, làm sao ta hiểu hết !

phút lầm lỡ, tay ra đòn bạo liệt

máu trong tim sẽ cạn kiệt, khô dòng

cánh buồm kia chết dí từ sông

đâu ra nổi miền trùng khơi lộng lộng !



giây phút này, tạm coi như : kết luận

dẫu mở bài đã lạc bước từ lâu

cái thân bài vì mê đắm, chìm sâu

anh cũng gắng, một lần, ngưng bỡn cợt

em thừa kế một đời anh : rỗng tuếch !

cũng nhận giùm, cạn tối lại ban mai

bởi chỗ này hoa tàn, nơi khác lại hoa khai

lá rụng xuống, để nhú mầm lộc mới

Cạn lời...
Mẹo: Không nói tục chửi bậy. Rất nhiều từ bậy bị lọc tự động.

Đăng bài cho Vui

Báo cáo

Vì sao bạn báo cáo bài này?